tam su tham kin cho biết Cho đến bây giờ tôi mới biết rằng hóa ra
bao lâu nay vợ tôi cứ tăng lương, tăng chức nhanh đến chóng mặt không
phải vì sự năng động, linh hoạt hay giỏi giang gì như những điều cô ấy
nói mà chỉ bởi cô ấy có mối quan hệ đặc biệt với giám đốc. Cứ càng nghĩ
đến chuyện đó tôi càng thấy tim mình như vỡ vụn.
Tôi và cô ấy bằng tuổi, học cùng nhau
suốt từ thuở phổ thông cho tới khi lên đại học. Tuy nhiên, phải sau khi
tốt nghiệp đại học và trở về quê làm việc, tôi và cô ấy mới bắt đầu hò
hẹn và tính tới chuyện kết hôn.
Tuy cả hai người chúng tôi làm ở hai
công ty khác nhau nhưng cả hai công ty chúng tôi làm đều là niềm ước
vọng của bao nhiêu cử nhân ở quê. Phải vượt qua những kỳ thi khắt khe và
đợt thử việc nghiêm ngặt, chúng tôi mới vào được công ty đang làm.
Có điều, với một người luôn nổi bật
trong thành tích học tập từ thuở học sinh cho đến những năm đại học như
tôi thì việc vào làm việc ở công ty như tôi đang làm chẳng có gì khó
hiểu. Tuy nhiên, ai cũng bất ngờ vì sao một người học hành không có gì
nổi trội (phải chật vật mãi mới đỗ vào một trường ngoài công lập) như cô
ấy mà lại có thể tồn tại ở công ty có điều kiện cạnh tranh khắc nghiệt
như công ty cô ấy làm.
Tuy vậy, tôi luôn nghĩ rằng học hành là
một chuyện, khi đi làm cần đến nhiều kỹ năng khác nên chuyện học không
giỏi nhưng lại xuất sắc khi đi làm là chuyện thường.
Tôi chẳng mấy quan tâm đến chuyện công
việc của cô ấy lắm. Và quan trọng trong suốt thời yêu nhau, cô ấy luôn
tỏ ra ngoan ngoãn, khéo léo và chăm chỉ làm việc, xây đắp cho tương lai
nên chỉ sau hơn 1 năm yêu đương, chúng tôi tổ chức đám cưới.
Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi
trong yên bình, hạnh phúc. Lương cao, lại có gia đình hỗ trợ nên chúng
tôi có cuộc sống khá ổn định, có thể nói là chẳng có gì đáng lo.
Tuy chỉ có điều, lấy nhau đến gần một
năm nhưng cô ấy vẫn lần lữa mãi chuyện có con. Cô ấy bảo vì cô ấy mới về
công ty được có hơn một năm, giờ nếu sinh con thì sẽ khó giữ được vị
trí công việc hiện tại. Cô ấy bảo cả hai vợ chồng còn trẻ nên hãy để cô
ấy có thêm thời gian cống hiến đôi chút cho công việc, sau đó có bầu và
nghỉ sinh con thì cũng yên tâm không bị thay đổi công việc.
Mới đầu, nghe cô ấy nói vậy tôi cũng bực
mình lắm, với đàn bà chuyện con cái là quan trọng vậy mà cô ấy lại dám
đặt xuống vị trí sau công việc. Nhưng cô ấy là người hãnh tiến và ham
danh vọng, cô ấy luôn coi vị trí công việc mà cô ấy đang có là niềm tự
hào của cô ấy. Thêm nữa, cô ấy cũng phân tích rằng ở vùng quê này, cơ
hội công việc rất khó khăn, nếu mất việc ở công ty cô ấy đang làm thì cô
ấy cũng sẽ chẳng biết làm ở đâu.
Thấy vợ như vậy nên tôi cũng chiều cô ấy và gia hạn rằng chỉ đến giữa sang năm là cô ấy phải mang bầu và sinh con cho tôi.
Tuy nhiên, khi chưa đến thời điểm đó thì tôi phát hiện ra sự thật tày đình đằng sau những buổi tối ở lại làm thêm giờ của vợ.
Từ ngày lấy nhau đến nay, vợ tôi liên
tục tăng cấp tăng chức và tăng lương. Từ nhân viên phòng nhân sự cho đến
phó phòng rồi lên tới trưởng phòng với lương tăng gấp 3 lần so với hồi
mới vào công ty. Cũng vì vợ tăng cấp, tăng chức vậy nên khoảng 3 tháng
nay, khi nghe cô ấy bảo phải ở lại công ty làm đến 9 giờ đêm mới xong
việc, tôi cũng chẳng chút nghi ngờ.
Mãi đến gần đây, một người em họ kể
rằng, thời gian gần đây hay gặp cô ấy cùng một người đàn ông (mà nghe cô
ấy gọi bằng sếp) đi ăn uống ở nhà hàng. Hôm thì chỉ có hai người, hôm
thì cả đoàn.
Tôi về hỏi vợ thì giật mình khi nghe cô
ấy thú nhận rằng lâu nay cô ấy đi làm về muộn không phải là ở công ty
làm mà hầu hết đều là theo sếp ra quán nhậu.
Khi thì để nghe tâm sự của sếp, khi thì
tiếp khách cùng sếp. Cô ấy bảo sở dĩ lâu nay cô ấy giữ được vị trí công
việc hiện tại cũng như được sếp tín nhiệm tăng chức tăng cấp cũng là vì
cô ấy chịu khó phục dịch sếp.
Khi thấy tôi bực mình quát lên cô ấy bảo
rằng cô ấy chưa bao giờ vượt quá giới hạn với sếp. Tất cả chỉ dừng lại ở
việc trò chuyện và những buổi ăn nhậu cùng nhau.
Cô ấy nói rằng sếp cô ấy cũng sắp nghỉ
hưu và cô ấy sắp có quyết định chính thức trưởng phòng nên cô ấy cố cho
nốt công cuộc phục dịch sếp.
Đêm trước, khi tôi tuyên bố rằng nếu cô
ấy còn tiếp tục đi ăn nhậu với sếp sau giờ làm, cô ấy sẽ phải nghỉ việc ở
nơi đó. Cô ấy đã rúc đầu vào vai tôi khóc nấc.
Và chiều qua, đến tầm cơm tối vẫn chưa
thấy cô ấy về nhà, tôi gọi điện năm lần bảy lượt không thấy cô ấy nghe
máy. Một lúc sau cô ấy nhắn tin lại rằng: “Em đi nốt đêm nay với ông ấy,
ngày mai em là của anh trọn vẹn”.
Đọc tin nhắn của cô ấy mà tôi thấy bốc
hỏa lên đầu. Ngay đêm qua, mặc cho vợ cầu xin và khóc cạn nước mắt, tôi
đã cấm cửa không cho cô ấy vào nhà.
Sáng sớm nay, bố mẹ vợ tôi biết chuyện
cứ khuyên nhủ tôi bỏ qua cho vợ. Nhưng tôi không thể nào bỏ qua được.
Song lời bố mẹ vợ nói, tôi cũng phải có chút nể trọng.
Không biết có ai từng rơi vào hoàn cảnh như tôi không?
Xem
thêm toc tien
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét